Chưa thể có phim “bom tấn”

In

Không có cơ hội để đầu tư sản xuất những bộ phim “bom tấn” khi thị trường chỉ giới hạn trong nội địa với thị phần nhỏ hẹp ở một vài TP lớn, không bảo đảm khả năng thu đủ bù chi

Đầu tư kinh phí cao, phim có chất lượng được giới chuyên môn và công chúng quan tâm khen ngợi nhưng doanh thu của phim không thể “bù lỗ” cho nhà sản xuất, trong khi phim có kinh phí lẫn chất lượng tầm tầm vẫn có thể “hốt bạc”. Vậy thì làm thế nào để điện ảnh Việt Nam có được những tác phẩm hoành tráng, xứng tầm vươn ra thế giới khi cứ mãi đi trong cái vòng luẩn quẩn của tính toán thu không đủ bù chi?

Đầu tư cao, thất thu lớn

Được đánh giá là bộ phim lịch sử cổ trang khá nhất điện ảnh Việt Nam từ trước đến nay, Thiên mệnh anh hùng của đạo diễn Victor Vũ chiếu vào dịp Tết Nguyên đán vừa qua được xem như tác phẩm mang “sứ mệnh mở đường” cho phim cổ trang lịch sử Việt khi đã vượt qua được tất cả trở ngại lâu nay về phim trường, bối cảnh, phục trang, câu chuyện, bản sắc Việt… để có thể chinh phục được công chúng. Thế nhưng thực tế đã có câu trả lời: Đầu tư càng lớn thất thu càng cao.
Cảnh trong phim Thiên mệnh anh hùng. ảnh do đoàn phim cung cấp

Thiên mệnh anh hùng được nhà sản xuất cho biết đã đầu tư 25 tỉ đồng nhưng số tiền mà họ thu về, sau khi chia tỉ lệ doanh thu cho hệ thống rạp chiếu, bị thâm hụt lên đến hàng chục tỉ đồng. Đây là một trong những phim ăn khách nhất của điện ảnh Việt Nam thời gian gần đây. Doanh thu được liệt vào hàng “khủng” ở thị trường nội địa của phim Việt Nam hiện nay là từ 30 đến 40 tỉ đồng. Các nhà sản xuất phim cho biết con số này sẽ không thể tăng lên được vì thị trường phim nhựa của Việt Nam chỉ tập trung ở một số TP lớn có đầu tư rạp chiếu phim như TPHCM, Hà Nội, Đà Nẵng, Hải Phòng. Rất nhiều tỉnh, thành không có rạp chiếu phim.

Sau Thiên mệnh anh hùng, diễn viên Trần Bảo Sơn cũng tiết lộ chi phí làm phim Con đường vô tận của anh cũng khá cao, có thể so sánh ngang ngửa với Thiên mệnh anh hùng, đã cho thấy các nhà làm phim Việt “không chùn  bước” trước nguy cơ nhãn tiền “đầu tư cao, thất thu lớn”. 

Nhà sản xuất bỏ vốn đầu tư làm phim, đôi khi vì nâng tầm thương hiệu hoặc tâm huyết riêng mà chấp nhận rủi ro mất vốn. So với mặt bằng chung của điện ảnh Việt thì đó là điều đáng mừng, có được những tác phẩm hoành tráng cho màn ảnh rộng. Tuy nhiên, nếu so với mức đầu tư hàng trăm triệu USD của nhiều phim nước ngoài thì mấy chục tỉ đồng cho một phim Việt, dù đã là cố gắng hết sức của các nhà làm phim, cũng chỉ là con số nhỏ nhoi.

Tìm thị trường nước ngoài

Thông tin phim Ranh giới trắng đen - cú bắt tay giữa các nhà làm phim Việt Nam và Indonesia - sẽ được phát hành rộng rãi tại nhiều nước đã mở ra một lối đi mới mẻ hơn cho điện ảnh. Cùng thời điểm, dự án phim Con đường vô tận cũng được diễn viên Trần Bảo Sơn chia sẻ ý định phát hành ở nước ngoài. Không chờ đến các kỳ liên hoan phim, việc nhà sản xuất chủ động tìm cơ hội cho phim Việt đến với khán giả thế giới, mở rộng thị trường tìm kiếm doanh thu là một tín hiệu đáng kỳ vọng, nhưng liệu đó có là ảo tưởng về “cơ hội ra biển rộng” cho phim Việt?

“Khi làm một bộ phim mà không biết nó đi về đâu thì mới đáng lo ngại. Phát hành phim ở nước ngoài trước nhất là cần mối quan hệ và cũng phải chứng minh được bộ phim có đủ chất lượng. Thật ra, thế giới cũng rất tò mò và thích khám phá văn hóa Việt Nam nhưng có thể điện ảnh Việt chưa có những tác phẩm chinh phục được các nhà phát hành thế giới. Vẫn hướng đến khán giả trong nước nhưng tôi cũng sẽ tìm cho Con đường vô tận cơ hội ra với nước ngoài” – diễn viên Trần Bảo Sơn nói.

Ông Trần Văn Hùng, Tổng Giám đốc Công ty Vina Cinema - đơn vị hợp tác đầu tư với Công ty Jelita Alip Film của Indonesia trong dự án phim Ranh giới trắng đen, cho biết nhà sản xuất sẽ cố gắng phát hành phim tại 4 quốc gia nhưng cũng thừa nhận rằng ngoài 2 thị phần đã có sẵn từ 2 nước hợp tác (Việt Nam và Indonesia) thì việc phát hành phim ra những nước khác cũng không phải dễ.

Vươn tầm quốc tế: Ảo tưởng?

Không phải không có những bộ phim đã vượt ra khỏi biên giới Việt Nam đến được với bạn bè quốc tế. Sau thời của Chuyện của Pao, Dòng máu anh hùng, Áo lụa Hà Đông, Trăng nơi đáy giếng… thì Khát vọng Thăng Long, Cánh đồng bất tận, Hotboy nổi loạn… cũng bắt đầu nối gót, khẳng định được giá trị của điện ảnh Việt với thế giới. Thế nhưng phần lớn đều có chung con đường “dự liên hoan phim” và từ đó tìm cơ hội phát hành. Còn việc đặt nền tảng quan hệ lâu bền để có thể được các nhà phát hành trên thế giới chú ý tìm đến là điều gần như không tưởng.

Điện ảnh Việt đã dần khẳng định vị thế của mình bằng những tác phẩm chinh phục được khán giả màn ảnh rộng nhưng vẫn chưa thể đủ lực để vươn tầm xa hơn. Việc nhà sản xuất phải đối mặt với tình hình bù lỗ cho những bộ phim đầu tư nghiêm túc đủ để có thể gửi đi dự các liên hoan phim hay nhằm mục đích nâng cao uy tín và thương hiệu đã là điều tất yếu thường trực.

Bộ phim Thiên mệnh anh hùng có bối cảnh đẹp, trang phục và câu chuyện thuần Việt cùng cách kể hấp dẫn nhưng nếu thẳng thắn so sánh thì sẽ có không ít ý kiến cho rằng còn rất xa mới có thể sánh được với mức độ hoành tráng của những tác phẩm cổ trang của điện ảnh Hoa ngữ. Tất nhiên, chất lượng phim cũng sẽ tương ứng ở mức đầu tư, nhưng kỳ vọng phim Việt sẽ được đầu tư với kinh phí nhiều hơn, gấp đôi gấp ba Thiên mệnh anh hùng để “chứng tỏ bản lĩnh Việt” với bạn bè quốc tế cũng chỉ là ảo tưởng.

Làm sao để phim “chất lượng tầm cao” tiếp tục được duy trì, phát triển khi nhà sản xuất phải luôn trong tâm lý đối mặt với tình trạng không thể thu hồi vốn? Có vẻ như thị trường đã tự phân chia và quyết định “số phận” của điện ảnh Việt từ hàng thập kỷ qua và những cuộc bứt phá trong những năm gần đây, nhìn lại vẫn còn chưa đủ.

Đã có được những dự án điện ảnh tìm đường phát hành ra nước ngoài nhưng để đi được trên lối đi này không phải là điều dễ dàng. Cho nên, đường ra thị trường thế giới của phim Việt vẫn chưa mở.

TIỂU QUYÊN

 


Tin mới hơn:
Tin trước đây: